In bài này 

Một câu chuyện hay về hoạt động đỡ đầu


Xin chia sẻ với quý bạn một mẩu chuyện đỡ đầu do Marie-Hélène, thành viên của VNED Isère, kể lại. Đó là sự gặp gỡ giữa hai gia đình : một ở Grenoble (Pháp), một ở Việt Nam.

Năm 2019 ở Hà Nội, một gia đình ở Grenoble đã hội ngộ một gia đình việt nam được đỡ đầu từ 2005 dến 2015. Bốn năm sau hoạt động đỡ dầu Văn Hai kết thúc, Jérôme và gia đình đã thực hiện chuyến thăm Việt Nam mà cả gia đình đã dự trù từ rất lâu.

Sau đây là hình ảnh kể lại các giai đoạn của câu chuyện.

1.- Năm 2006, cùng với Thịnh, Suzon và M. Hélène (từ Grenoble) đến nhà Văn Hai.

 

Căn phòng chính
 
Gia đình rất nghèo khó. Văn Hai và em trai sống cùng với một chị lớn 18 tuổi. Văn Hai là một cậu bé có bệnh tim, khuyết tật (chỉ có một tay). Mẹ và cha (cha cũng khuyết tật) đi làm ở một trang trại, cách nhà 200 km. Họ về nhà 6 tháng một lần, hoặc khi có vấn đề quan trọng.

2.- Năm 2008, Thinh và M. Hélène đến nhà Văn Hai

 

Phòng bếp

 

Bữa cơm hai mẹ con Văn Hai

Bữa ăn được sửa soạn trong phòng bếp nhỏ nằm ngoài nhà. Họ dùng củi, rơm rạ để nấu cơm. Văn Hai và đứa em ăn cơm cùng với Mẹ. Trao đổi tin tức. Mẹ của Văn Hai vẫn đi làm xa nhà (200 km). Chị lớn đi học tận Hà Nội. Văn Hai có trách nhiệm trông em. Mùa hè, hai anh em đến vối cha mẹ, để coi trâu cho một người chú.

Việc đỡ đầu đã cho phép gia đình mua một cái tủ, và hai điện thoại di động để Mẹ con liên lạc với nhau. Và một máy TV. Việc này khiến Mẹ yên tâm hơn: Văn Hai có bệnh tim, đi học về nhà sẽ ngồi coi TV, thay vì ra sân đá bóng !

3.- Năm 2012, Đến nhà Văn Hai: Thinh, Kim Loan và M. Hélène.    

 

Trong nhà mới xây lại
 
        
Chỗ ở đã trở thành hiện đại. Nhà đã được cải tạo và mở rộng nhờ sự giúp đỡ của gia đình và việc đỡ đầu. Cha Mẹ vẫn làm việc ở xa. Văn Hai có xe đạp dể đèo em đi học, sau đó đến trường của mình.
Năm 2015, việc đỡ đầu chấm dứt. Văn Hai mới bắt đầu học Đại Học Kiến Trúc thì lập gia đình và có con gái. Văn Hai ngừng học để đi làm nghề xâm mình ở Hà Nội. Thư từ trao đổi giữa hai gia đình tuy có ít đi nhưng vẫn được duy trì.
Năm 2019, Jérôme cùng gia đình đến Việt Nam. Họ ở lại Hà Nội 4 ngày và đó là dịp một buổi gặp mặt lý thú giữa Văn Hai và Jérôme ! Hai đứa trẻ quen nhau từ lúc 11 và 13 tuổi, nay đã trưởng thành và vui vẻ giới thiệu với nhau người bạn của đời mình.


 Jérôme và Văn Hai
        

Hai người Mẹ

 

Jérôme và Văn Hai cùng với hai bạn đời

 

Bữa cơm thân mật ở nhà Văn Hai


 
Claude, mẹ của Jérôme, đã kể lại với tôi như sau:

“Ở đời ít có những giây phút như vậy ! Cô Hạnh, người đã tổ chức cho chúng tôi đến gặp gia đình Văn Hai đã làm việc rất tốt. Theo sát và hướng dẫn chúng tôi đến nơi dến chốn.
Tôi không chụp được hình với tất cả mọi người ở nhà Văn Hai…chú bác, cô dì, người cha v..v..tất cả gia đình đều có mặt và chúng tôi là khách quý ! Đối với tôi, những lúc đáng ghi nhớ nhất là những lúc chia sẻ với mẹ của Văn Hai.

Tôi đã nói với Chị ấy là chúng tôi đã rất lo cho Chị ấy, vì Chị ấy đã mang tất cả gánh nặng trên vaI. Chị ấy đã toàn sức lo lắng, thương yêu tất cả gia đình, và chắc không ý thức rằng bản thân Chị ấy cũng cần được an ủi và công lao phải được công nhận “

Tình bạn bè giữa Văn Hai và Jérôme, cũng như sự thân ái và kính trọng giữa hai bà mẹ, đã dần dần có được qua thư từ trao đổi giũa hai gia đình.

Tôi rất mong đã chia sẻ với các bạn một hoạt động đỡ đầu thành công, dẫn đến những giờ phút cảm động về sự tương thân tương ái giữa hai gia đình.

Marie-Hélène, VNED-Grenoble  ( tác giả nguyên văn bản tiếng Pháp " Une belle histoire de parrainage ")
Nguyễn Triệu Đồng ( dịch thuật )